1 Có người con [Am] gái, đông về đan [E7] áo ấm ra sa [Am] trường. Ước mơ không [Dm] nhiều, mong niềm vui [Am] bé đến phương trời [E7] xa. Ai [Am] đi trong giá lạnh, chẳng nghĩ [C] chuyện người đan áo. [Am] Một vừng trăng xẻ bóng chia [Dm] đôi. Áo đan chưa [G] rồi, lỡ mưa đông [E7] về giá lạnh người [Am] đi.
2 Mỗi mùa đông [Am] đến đem từng cơn [E7] gió rét run vai [Am] gầy. Nhớ ai âm [Dm] thầm gom đầy nhung [Am] nhớ viết lên thành [E7] thơ. Trong [Am] tâm tư áo dệt bằng những [C] giòng lệ yêu dấu. [Am] Tặng người yêu lạnh giá đêm [Dm] thâu. Đã thương nhau [G] rồi mấy ai không [E7] ngồi đan mộng từng [Am] đông.
ĐK Mùa [Am] đông ai đem áo gởi đi. Mùa [F] đông ai đang ước lời mặn [C] nồng. Lúc [Am] chim chiều về có [Dm] đôi. Để [F] mưa gió về đừng lạnh [E7] lùng. Để [Dm] em trong bao ngày xa [Am] cách. Đan mộng [F] đẹp vào chiếc áo mùa [E7] đông. Cây lá âm thầm chờ mùa xuân thêm [F] tươi. Lá rơi mấy [E7] mùa là mấy đông em [Am] chờ.
3 Nhớ mùa đông [Am] đến, em ngồi đan [E7] áo ấm ra sa [Am] trường. Áo tuy không [Dm] dầy nhưng lòng thêm [Am] ấm những khi hành [E7] quân. Cho [Am] em mơ có một chiều nắng [C] đẹp tình đất nước. [Am] Người về vui hạnh phúc tương [Dm] lai. Áo đan xong [G] rồi nhớ cho em [E7] gởi muôn vạn niềm [Am] thương.