1 Hạnh phúc trong tầm [Am] với, đã không còn [F] tới, khi vắng em trong [Am] đời. Tìm đến chân trời [Dm] mới, vẫn thương một [G] thời giờ đã xa ngàn [C] khơi. [E] Ngày đó ta lầm [Am] lỡ, bỏ mặc nhau hững [Dm] hờ. Để tiếng yêu rạn [E] vỡ, rồi thời gian xóa [Am] mờ. Mãi vô tình [F] đến bây giờ nhận [B7] ra hai đứa không còn [E] nhau.
2 Cuộc sống luôn vội [Am] vã, với bao nghiệt [F] ngã xô cuốn ta miệt [Am] mài. Một bước chân trượt [Dm] ngã, đã trôi thật [G] dài lạc mất nhau ngày [C] mai. [E] Còn mãi khung trời [Am] đó mình gặp nhau lúc [Dm] đầu. Ngày tháng thơ mộng [E] đó cùng niềm vui nỗi [Am] sầu. Sẽ ghi lại [F] biết bao điều để [E] nhớ một thời ta đã [Am] yêu.
ĐK Thì thôi ta đã [F] lỡ lìa xa bến [Dm] bờ. Đời lênh đênh sóng [G] vỗ buồn trôi lững [C] lờ. Cuộn mình trong nỗi [F] nhớ cho đến bao [E] giờ. Mình mới quên ngày [Am] xưa.
Thì thôi ta đã [F] hết chờ nhau sẽ [Dm] về. Mùa xuân nay đã [G] chết vàng phai não [C] nề. Để lại bao hối [F] tiếc ghi khắc tên [E] người. Gọi mãi trong đêm [Am] buồn.