1 Ngày [Am] xưa, ai lá ngọc cành [Dm] vàng, ngày [G] xưa ai quyền quý cao [C] sang. [E7] Em chính em ngày xưa đó, ước xây đời, lên tột đỉnh nhân gian. Ngày [Am] xưa, ai mến nhạc yêu [Dm] đàn, ngày [G] xưa, ai nghệ sĩ lang [C] thang. [E7] Tôi, chính tôi ngày xưa đó, cũng đèo bòng, mơ người đẹp lầu [Am] quan.
ĐK [Am] Rồi một hôm tôi gặp nàng. Đem tiếng hát cung [Dm] đàn, với [C] niềm yêu lai [Am] láng. [G] Nhưng, than ôi quá bẽ [E7] bàng. Bao [Dm] tiếng hát cung [E7] đàn người chẳng màng còn chê chán.
[Am] Nhìn, đời thấy lắm phũ phàng. Mượn tiếng hát cung [Dm] đàn, quên [C] niềm đau dĩ [Am] vãng. [G] Hay, đâu giông tố lan [E7] tràn. Lên [Dm] gác tía huy [E7] hoàng, xiêu đổ theo nước mắt [Am] nàng.
2 Còn [Am] đâu, đâu lá ngọc cành [Dm] vàng, còn [G] đâu đâu quyền quý cao [C] sang. [E7] Em hỡi em ngày xưa đó, đến bây giờ, phiêu bạt giữa trần gian. Gặp [Am] tôi vẫn tiếng nhạc cung [Dm] đàn, đời [G] tôi, vẫn nghệ sĩ thênh [C] thang. [E7] Em, em nhớ xưa rồi em khóc, tôi thoáng buồn, thương dòng lệ đài [Am] trang.