1 Người [D] về, một mùa thu gió heo may. Về [Bm] đâu có nhớ [F#m] chăng những vì [G] sao long lanh. Đưa tiễn người một [D] đêm không trăng. Nói sao nên [A] lời lòng buồn như chiều [F#m] rơi. Như trong đêm khuya những buớc chân qua [A] thềm. Gợi niềm thương nhớ vô [D] vàn.
2 Người [D] về, đường đi kết gió trăng sao. Người [Bm] đi có biết [F#m] chăng trong chiều [G] nay bơ vơ. Nghe lá thu vàng [D] rơi bâng khuâng. Bước chân ai [A] về chừng thời gian ngừng [F#m] trôi. Như quên đêm khuya để gió sương thêu [A] thùa. Thầm làm ướt áo vai [D] gầy.
ĐK Người về chiều mưa hay [G] nắng. Sao để khói lam [F#m] chiều như se chùng màu không [D] gian. Người về dòng sông thương [Em] nhớ. Để bến vắng con [A] đò buồn mong người người hay chăng? Người là vì sao nhỏ [G] bé. Ta mãi ước cho [F#m] lòng là một bầu trời xanh [D] xanh. Người về lòng ta thương [Em] nhớ. Ta khẽ hỏi đưa [A] người hay thầm người đưa [D] ta.
3 Người [D] về người về đâu nhớ ta chăng. Người [Bm] ơi mỗi lá [F#m] thu rơi làm [G] ta bâng khuâng. Như áng mây chiều [D] lang trong sương. Bước đi âm [A] thầm lòng buồn như thời [F#m] gian. Nghe chăng thu ơi để lá rơi chi [A] hoài. Gợi niềm thương nhớ ai [D] nhiều.