Đường về đêm nay vắng [Gm] tanh rạt rào hạt mưa rớt nhanh. Lạnh lùng mưa xuyên áo tơi mưa chẳng [Cm] yêu kiếp sống mong [Gm] manh.
Lầy lội qua muôn lối [Gm] quanh, gập ghềnh đường đê tối tăm. Ngập ngừng dừng bên mái tranh nghe trẻ [D7] thơ thức giấc bùi [Gm] ngùi. [D7] [Gm]
Êm [Gm] êm tiếng hát ngân nga ôi lời [Cm] mẹ hiền ru thiết [Gm] tha. Không gian tím ngắt bao la, như thương [G7] đường về quá [Cm] xa. Mưa ơi có thấu cho [F] ta lòng lạnh lùng giữa đêm [D7] trường. Đời gì chẳng tình thương không yêu [D7] đương.
Thương [Gm] cho kiếp sống tha hương thân gầy [Cm] gò gởi cho gió [Gm] sương. Đôi khi muốn nói yêu ai nhưng ngại [G7] ngùng đành lãng [Cm] phai. Đêm nay giấy trắng tâm [F] tư gởi về người chốn mịt [D7] mùng. Đời nghèo lòng nào dám mơ tình [Gm] chung.
ĐK Trời cao có thấu cúi xin [Cm] người ban [F7] phước cho đời [Bb] con. [Cm] Một mái tranh [Eb] yêu, một mối [Gm] tình chung thủy không hề [D7] phai. [Gm] Và một ngày [Cm6] mai mưa không nghe tiếng khóc trong đêm [Bb] dài. [Gm] Đây cả nỗi [D7] niềm biết ngày nào ai thấu cho lòng [Gm] ai.