1 Cuối [Em] cùng, rồi mình vẫn thế. Có sao [Am] đâu, khóc chi [D] em. Cho phai má [Em] hồng, được [G] gì. [E7] Giọt lệ [Am] này, giành để mai [Em] đây. Về cùng [E7] người, khóc giữa đêm [Am] vui. Hơi [G] đâu, hơi [Am] đâu, mà xót [B7] thương thân anh.
2 Những [Em] ngày, còn nồng ân ái. Giữa đôi [Am] ta, giữa đôi [D] ta. Đã bao cách [Em] biệt trùng [G] trùng. [E7] Người thì [Am] mộng, một trời cao [Em] sang. Người thì [E7] còn, mãi trắng đôi [Am] tay. Nên [G] anh, nên [B7] anh đã biết [C] được ngày [Em] này.
ĐK Em [Em] ơi, em [D] ơi anh vẫn biết [G] rằng. Con chim [E7] quý phải ở lồng [Am] son. Anh không [D] trách là em bội [G] bạc. [B7] Mà em [Em] ơi anh chỉ trách [Am] em. Trách [G] em, sao [Am] em không nói thật lòng [C] mình. Sao [D] em gian dối để làm [B7] gì.
3 Hãy [Em] nhìn, một lần sau chót. Chén ly [Am] bôi, uống đi [D] em. Sao em mắt [Em] lệ nhạt [G] nhòa. [E7] Cuộc tình [Am] nào rồi cũng phôi [Em] pha. Một đường [E7] tàu biết mấy sân [Am] ga. Xin [G] em xem [B7] anh như một ga [C] nhỏ dọc [Em] đường.