1 Tôi tiễn anh lên [Dm] đường, trời hôm nay mưa nhiều lắm. Mưa thấm ướt vai [A7] gầy, mưa giá buốt con [Dm] tim. Mình cầm tay [Gm] nhau, chưa nói hết một câu. Thôi đừng buồn anh [A7] nhé, tiếng còi đã ngân [Dm] dài.
Chinh nhân [Bb] ơi! Xin anh chớ [Gm] buồn. Chinh nhân [Dm] ơi! Xin anh chớ [Bb] buồn. Người [C] yêu anh còn [F] đó, người [Dm] yêu anh bé [Gm] nhỏ. Hứa [F] thương anh trọn [Dm] đời.
ĐK Thức trắng đêm [D] qua, hai đứa chúng [Bm] mình chưa vơi hết tâm [F#m] tư. [Bm] Ta kể nhau [Em] nghe, những vui buồn ấu [A7] thơ. Đếm lá thu [D] rơi, mười bốn thu [Bm] tàn tôi đã biết tên [F#m] anh. [Bm] Nay cách xa [G] rồi, anh khoác chinh [Em] y. Tôi còn ở [A7] lại đưa tiễn một người [Dm] đi.
2 Tôi đứng trông theo [Dm] đoàn tàu đi xa xa thành phố. Tôi thấy dáng anh [A7] buồn, đôi mắt nhớ xa [Dm] xăm. Vì ngàn yêu [Gm] thương, anh xếp bút mực xanh. Băng mình vào sương [A7] gió sống trọn kiếp trai [Dm] hùng.
Chinh nhân [Bb] ơi! Khi anh trở [Gm] về. Chinh nhân [Dm] ơi! Khi anh trở [Bb] về. Người [C] yêu ra mừng [F] đón, người [Dm] yêu anh bé [Gm] nhỏ. Sẽ [F] thương anh trọn [Dm] đời.