1 [Am] Mưa, rừng ơi! Mưa rừng… Hạt [Dm] mưa, nhớ [G7] ai mưa triền [C] miên. Phải [Dm] chăng, mưa buồn vì tình [Am] đời. Mưa sầu vì lòng [E7] người, duyên kiếp không lâu.
2 [Am] Mưa, từ đâu mưa về. Làm [Dm] muôn, lá [G7] hoa rơi tả [C] tơi. Tiếng [Dm] mưa, gió lạnh lùa ngoài [Am] mành. Lá vàng rơi lìa [E7] cành, gợi ta nỗi niềm [Am] riêng.
ĐK Ôi! ta mong ước xa [F] xôi. Những đêm mãi cô [G] đơn, gửi tâm tư về [C] đâu? [A7] Mưa, thương ai? Mưa nhớ [Dm] ai? Mưa rơi như nhắc [F] nhở, mưa rơi trong lòng [E7] tôi.
3 [Am] Mưa, rừng ơi! Mưa rừng… Tìm [Dm] đâu, hỡi [G7] ơi bóng người [C] xưa. Mỗi [Dm] khi, mưa rừng về muộn [F] màng. Bóng chiều vàng dần [E7] tàn. Lòng thương nhớ nào [Am] nguôi.