1 Lạnh lùng sương rơi heo [Am] may. Buồn ngơ ngác bóng chim [F] bay. Mây tím giăng sầu đó [C] đây. Ngày đi chiều mang sầu [Am] tới. Làn sương chiều thu lả [B7] lơi. Tiếng mưa rơi đều trên [E7] lối.
Chiều về gieo thương với [Am] nhớ. Lòng người lữ thứ bơ [F] vơ. Nghe lá hoa rụng xác [C] xơ. Chiều thu về đây lạnh [Am] lẽo. Mà sương chiều rơi hắt [E7] hiu. Gió xa đưa nhẹ tiếng [Am] tiêu.
ĐK Nhớ ai chiều [Am] thu. Nhìn bao lá úa rơi đầy [E7] lối. Nhẹ rung tà [F] áo. [A] Làn môi cười thắm như cánh hoa [Dm] đào. Cách xa vì [E7] đâu. Dù bao lần lá hoa phai [Am] màu. Rung chi cành hoa [E7] lá. Khi tà dương đã khuất non [Am] xa.
2 Mầu chiều thu reo lá [Am] úa. Buồn se sắt nhớ thu [F] xưa. Tôi biết em chiều gió [C] mưa. Người đi về đâu ngàn [Am] lối. Màu hoa chiều thu úa [B7] phai. Xót xa cho lòng tê [E7] tái.
Ngập ngừng sương rơi non [Am] xa. Chiều thu giăng lối cô [F] đơn. Nghe tiếng mưa sầu chứa [C] chan. Mà bóng chiều phai vì [Am] đâu. Mờ xoá tình quen biết [E7] nhau. Nhắc chi cho lòng đớn [Am] đau.