1 Thuở ấy có em, anh yêu cuộc [Am] đời. Yêu đôi môi hồng, điểm nét son [C] tươi. [Am] Yêu đôi tay ngà làn má [C] thắm. Tóc [Am] xanh buông lả [Dm] lơi. Nhớ em nhớ bao thuở [E7] ấy.
2 Thuở ấy có em, anh chưa từng [Am] sầu, Chưa đi âm thầm, ngoài phố đêm [C] thâu. [Am] Chưa mang hoang lạnh ngoài bến [C] vắng. Hỡi [Am] em em về [Dm] đâu. Cho [E7] đời mình luôn nhớ [Am] nhau.
ĐK Em [E7] dần xa mãi, ngày [F] đi buồn không [Dm] nói. Dù một [F] câu cho vơi [E7] nhớ. Hay là chua xót nên em nghẹn [Am] lời. Mái lầu kia thiếu [B7] trăng. Cõi [Am] lòng anh thiếu [E7] em.
3 Từ lúc vắng em nên anh thường [Am] buồn. Hay lang thang ngoài đường nhỏ không [C] tên. [Am] Hay ghi câu nhạc tình héo [C] hắt. Với [Am] tâm tư sầu [Dm] đau. Kể [E7] từ ngày xa cách [Am] nhau.