1 Càng nhìn [D] em, yêu em hơn và yêu em [Bm] mãi. Giờ [G] phút êm đềm xa [D] xưa, nay [G] đã đi vào quên [D] lãng. [D7] Trời vào [G] thu, Việt [Em] Nam buồn lắm em [D] ơi. Mây [B7] tím đang dâng cao [Em] vời, mà tình [A7] yêu chưa lên [A7] ngôi.
2 Ngày mình [D] yêu, anh đâu hay tình ta gian [Bm] dối. Để [G] bước phong trần tha [D] phương, em [G] khóc cho đời viễn [D] xứ. [D7] Về làm [G] chi, rồi [Em] mai lại bước ra [D] đi. Gom [B7] góp yêu thương quê [Em] nhà, dâng [A7] hết cho người tình [D] xa.
ĐK Anh đâu [Dm] ngờ, có ngày đàn đứt dây [F] tơ. Một phút tim anh ơ [Dm] thờ, trọn kiếp em vương sầu [Dm] nhớ. [D7] Nói đi [Gm] em, cả [Dm] đời mình đã đi tìm, cả đời mình xây ước [A7] mơ. Cho ngày mộng càng nên thơ, cuối cùng là tình bơ [D] vơ.
3 Cho anh [D] xin một đêm trăn [Bm] trối. Nhìn [G] đống tro tàn năm [D] xưa, dâng [G] hết cho lần yêu [D] cuối. [D7] Rồi từng [G] đêm, từng [Em] đêm nhịp bước cô [D] đơn. Anh [B7] khóc cho duyên hững [Em] hờ, em [A7] chết trong mộng ngày [D] thơ.