1 Khi biết [Dm] em mang kiếp cầm [F] ca. Đêm đêm phòng [Dm] trà, dâng tiếng hát cho người [Gm] người. Bỏ tiền mua [Dm] vui, hỏi rằng anh [F] ơi, còn yêu em nữa [A7] không?
Đừng [Dm] nói nữa em [C] ơi xin đừng nói [Bb] nữa làm [F] gì, Anh nghĩ [Dm] rằng, đời người ca [A7] sĩ đáng thương và đáng được [Dm] yêu.
ĐK Tình [Dm] yêu, em sợ tình yêu. Vì tình [Bb] yêu, như là hương [A] hoa. Lỡ mai [Gm] sau, em mất người [Bb] yêu, em khổ thật [A7] nhiều. Ngày [Dm] mai, trên đường phố này. Những đêm [Gm] khuya có anh đưa về xóm [Dm] nhỏ. Xa lìa ánh [A7] đèn, có anh đưa em về bến [Dm] mơ.
2 Khi trót [Dm] mang, duyên kiếp cầm [F] ca. Em xin bằng [Dm] lòng, nghe tiếng trách chê của [Gm] đời. Chỉ cần anh [Dm] thôi, chỉ cần anh [F] thôi, còn tin anh nữa [A7] thôi.
Đời [Dm] vẫn thế, em [C] ơi, xin đừng nói [Bb] đến, tình [F] đời. Em nhớ [Dm] rằng, đời là gian [A7] dối, nhưng đôi ta mãi còn [Dm] nhau.