1 Anh đã gọi [Dm] em, lời buồn chân [Bb] mây. Anh đã chờ [Dm] em, đến khi lá [Gm] bay. Anh đã nhiều [F] lần, bắt gặp mình trong gương. Chẳng hiểu vì sao, đời mình mãi lao [A] đao.
Xuân đến rồi [Dm] đi, ngày tàn nắng [Bb] ấm. Em đến rồi [Dm] đi như con sóng [Gm] ngầm. Anh đã một [F] lần, một lần được biết yêu em. Để bây [Dm] giờ chỉ biết yêu [A] em một [Dm] mình.
ĐK Trái tim ngục [Dm] tù, trái tim ngục [Bb] tù. Anh yêu [C] em, yêu em cho đến ngàn [F] thu. Trái tim ngục [Dm] tù, [Gm] trái tim ngục [Bb] tù. Anh yêu [C] em, anh yêu [Bb] em cho đến ngàn [Dm] thu. Đến bao [Bb] giờ, anh tự [C] hỏi đến bao [F] giờ anh sẽ quên được [A] em.
2 Anh đã tìm [Dm] em, từ trong kiếp [Bb] trước. Anh đã gặp [Dm] em, về cho xót [Gm] thương. Cho dẫu ngàn [F] lần, trăm ngàn lần phải khổ đau. Anh xin bằng [Dm] lòng, cho anh được biết để [A] yêu.
Trái tim ngục [Dm] tù, trái tim ngục [Bb] tù. Anh yêu [C] em, yêu em cho đến ngàn [F] thu. Trái tim ngục [Dm] tù, [Gm] trái tim ngục [Bb] tù. Anh yêu [C] em, anh yêu [Bb] em cho đến ngàn [Dm] thu.