Xin Làm Người Tình Cô Đơn
 Sáng Tác: Châu Kỳ  Trữ Tình  Slow
Am
Chỉ Xem Lời
Chia Dòng

Rồi một [Am] mình, đi lang thang trên đường [Dm] xưa phố vắng đêm [Am] dài. Tình nào [C] buồn, xin cho [G] tôi, xin một đêm với giấc mơ [Am] thôi. Còn đâu nữa, mà mong [Dm] nhớ, khi tình yêu vỗ cánh đi [Am] rồi. Khi gọi [E] tên, vắng tiếng im [Am] lời, khi nụ [E] hôn tắt ngấm trên [E7] môi.

Còn lại [Am] gì, trong cơn đau, nghe mùa [Dm] thu lá úa rơi [Am] nhiều. Mộng đầu [C] đời, xin bao [G] nhiêu, nay chìm trong, giá buốt bao [Am] nhiêu. Cuộc tình ấy, tìm đâu [Dm] thấy, ôi hình dung nhớ dáng em [Am] buồn. Nên dù [E] thân, gió núi mây [Am] ngàn, có bao [E7] giờ quên nỗi ly [Am] tan.

[Am] Xin, tôi xin, làm người [C] tình, cô [Dm] đơn bên cạnh một [Am] người. Một người [E7] theo, cuộc tình [Am] mới, đi bên [Dm] em, trong thương [F] đau. Trong chua [G] cay, nhưng từ [Am] đây, không có [G] tôi. Trong cuộc [F] vui, những đêm [E7] dài.

[Am] Xin, tôi xin, làm người [C] tình, cô [Dm] đơn, cho trọn đời [Am] này. Trọn đời [E7] theo, tận đường [Am] cuối, em nghe [Dm] chăng. Em nghe [F] chăng, qua sương [G] đêm, tôi gọi [F] em trong vắng [E7] im. Tôi tìm em, với con [Am] tim.

Dù một [Am] ngày, em bơ vơ, như loài [Dm] chim, gẫy cánh bên [Am] đường. Dù một [C] ngày, em buông [G] xuôi, đi về bên thế giới đau [Am] thương. Dù sao nữa, hồn tôi [Dm] vẫn, như vừa trong ánh mắt nai [Am] buồn. Như vừa [E] hôn, mái tóc xanh [Am] mềm, như ban [E7] đầu tình mới trao [Am] em.